Văn học nước ngoài

Anne tóc đỏ dưới chái nhà xanh

Tác giả:L.M. Montgomery
Ngôn ngữ:Tiếng Việt
Nhà xuất bản:Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Gía:68,000 VNĐ
Mua sách tại Atlazbooks

Nội dung sách
"Chúc con một đêm thật đẹp," bà nói, hơi ngượng nghịu nhưng không thiếu phần ân cần.

Khuôn mặt trắng trẻo và đôi mắt to của Anne bất thình lình hiện lên bên trên tấm chăn.

"Sao bác có thể gọi đó là đêm đẹp khi bác biết hẳn sẽ là đêm tệ hại nhất con từng có?" con bé nói giọng trách móc.

Và rồi con bé lại biến mất dưới lớp chăn.

Bà Marilla chậm chạp xuống bếp và bắt đầu rửa bát đĩa.

Ông Matthew đang hút thuốc, dấu hiệu chắc chắn cho thấy tâm trí ông đang xáo trộn. Ông hiếm khi hút thuốc, vì bà Marilla phản đối thói quen bẩn thỉu đó; nhưng thi thoảng ông vẫn châm thuốc, và những lúc ấy bà Marilla chỉ nhắm mắt làm ngơ, nhận ra rằng một người đàn ông thuần phác cũng cần có nơi để giải phóng cảm xúc của mình.

"À, đây thật là một mớ lộn xộn," bà giận dữ nói. "Hậu quả của việc nhắn miệng thay vì chúng ta tự nói. Mấy ông bạn của Richard Spencer đã bẻ cong lời nhắn gửi theo kiểu nào đó. Mai một trong hai chúng ta phải đánh xe xuống đó gặp bà Spencer, chắc chắn rồi. Con bé phải được gửi trả lại cô nhi viện." 

"Ừ, anh cho rằng vậy," ông Matthew miễn cưỡng đáp. 

"Anh cho rằng? Anh không biết rằng phải làm thế à?" 

"À ừ, con bé thật là một đứa nhỏ dễ thương, Marilla à. Thật tội nếu trả con bé lại cho cô nhi viện trong khi nó cứ đinh ninh sẽ được ở đây." 

"Matthew Cuthbert, anh không định nói rằng chúng ta phải giữ con bé lại đấy chứ!" 

Ông Matthew cố tỏ vẻ thích trồng cây chuối hẳn cũng không thể làm bà Marilla kinh ngạc hơn.

"À ừ, không, anh cho rằng không - không hẳn vậy," ông Matthew lắp bắp, chật vật tìm cách trình bày suy nghĩ thật sự của mình. "Anh cho rằng... chúng ta khó lòng giữ lại con hé."

"Em sẽ nói không. Con bé ở với chúng ta thì có gì tốt?"

"Chúng ta có thể làm điều gì đó tốt đẹp với con bé," ông Matthew bất ngờ buột miệng.

"Matthew Cuthbert, em tin chắc đứa trẻ đó đã bỏ bùa anh mất rồi! Em có thể thấy rõ như ban ngày là anh muốn giữ nó lại."

"À ừ, nó quả thực là một đứa nhỏ thú vị," ông Matthew vẫn kiên trì. "Giá em được nghe những điều con bé nói trên đường từ nhà ga về."

"Ái chà, con bé nói năng liến thoắng thế là đủ rồi đấy. Em đã thấy ngay rồi. Em cũng chẳng thích kiểu đó. Em không thích những đứa trẻ huyên thuyên. Em không muốn một bé gái mồ côi mà nếu có thì con bé cũng không phải kiểu em chọn. Nó có cái gì đó mà em không hiểu được. Không, con bé sẽ phải trở về đúng nơi nó đã ra đi."

"Anh có thể thuê một cậu bé Pháp giúp đỡ," ông Matthew nói, "còn con bé sẽ bầu bạn với em."

"Em không chịu nổi chuyện bầu với bạn," bà Marilla đáp gọn lỏn. "Và em sẽ không giữ nó lại."

"À ừ, cứ làm như em nói vậy, tất nhiên rồi, Marilla," ông Matthew nói, đứng dậy buông ống tẩu ra. "Anh đi ngủ đây."

Matthew đi ngủ. Rửa chén đĩa xong, bà Marilla cũng lên giường, với một cái cau mày kiên quyết cực độ. Trên lầu, ở chái Đông, một đứa bé cô độc, không bạn không bè và khao khát yêu thương, khóc cho đến khi thiếp ngủ.


CHUƠNG 4

Buổi sáng ở Chái Nhà Xanh


Trời đã sáng bảnh khi Anne tỉnh giấc và ngồi dậy trên giường, bối rối nhìn chằm chằm vào ô cửa sổ, nơi một luồng ánh sáng dịu ngọt đang rót qua, và bên ngoài, có gì đó như chiếc lông vũ trắng muốt phấp phới bay qua mảnh trời xanh.

Trong khoảnh khắc, con bé không thể nhớ được mình đang ở đâu. Đầu tiên một cảm giác rùng mình vui sướng chợt đến, tựa như vì điều gì đó rất dễ chịu; rồi nối tiếp là một ký ức khủng khiếp. Đây là Chái Nhà Xanh và người ta không muốn nó vì nó không phải con trai!

Nhưng giờ đang buổi sáng và, đúng vậy, có một cây anh đào nở rộ ngoài cửa sổ. Nó nhảy phắt khỏi giường và băng qua phòng. Con bé đẩy khung kính trượt cửa sổ - khung kính ken két nhấc mình lên một cách khó nhọc, tựa hồ rất lâu rồi chẳng được mở ra, mà quả là thế thật; nó bị kẹt cứng nên chẳng cần phải có gì để chống giữ.

Anne quỳ xuống, chăm chú ngắm nhìn buổi sáng tháng Sáu, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Ôi, chẳng phải thật đẹp biết bao hay sao? Chẳng phải đây là một nơi thật đáng yêu sao?