Văn học nước ngoài

Nghệ thuật Quảng cáo Hái ra tiền

Tác giả:John Caples
Ngôn ngữ:Tiếng Việt
Nhà xuất bản:NHÀ XUẤT BẢN LAO ĐỘNG
Gía:50,000 VNĐ
Mua sách tại Atlazbooks

Nội dung sách  “Chắc chắn sẽ gặp được người hợp với mình thôi, các giám đốc trong công ty, ai chẳng như vậy?”. Đa Đa yếu ớt nói, giọng cô nhỏ như đang tự nói với chính mình.

Cô không nói sai, UVL có chương trình đào tạo rất hiệu quả với những nhân viên có tiềm lực. Thông thường là sau khi làm việc ở trong nước từ ba đến năm năm sẽ được cử đến một quốc gia nào đó ở châu Á, châu Phi, châu Mỹ hay châu Âu, nếu được đánh giá tốt, ba đến năm năm lại được đưa sang quốc gia khác, sau khi sang hai, ba quốc gia là đã có thể lên được một vị trí độc lập rồi.

“Nhưng các giám đốc khác đều là đàn ông”. Giám đốc điều hành cười đau khổ, “Leo lên được vị trí như ngày hôm nay, ít nhất cũng phải ba mươi lăm tuổi rồi, đúng vào thời hoàng kim của đàn ông, còn chúng ta thì sao?”.

Giám đốc điều hành nói là “chúng ta”, Đa Đa như người bị sét đánh. Mặc dù sau đó giám đốc điều hành đã lấp liếm đi cho qua chuyện, nhưng lại một lần nữa ám chỉ rằng rất có khả năng Đa Đa sẽ kế nhiệm vị trí của chị, nhưng trên đường về nhà, Đa Đa không hề cảm thấy vui. Đột nhiên nhớ đến lời cam đoan của Y Y, về đến nhà, Đa Đa liền gọi điện thoại cho cô bạn.

“Cậu nói anh chàng ok đó đâu?”.

Y Y đang đắp mặt nạ, sợ nói lớn sẽ tạo ra nếp nhăn ở khóe miệng, lúc nghe điện thoại giọng lí nhí, hồi lâu mới nói được rõ ý, “Đã chuẩn bị hết rồi, cậu sắp xếp thời gian đi! Đảm bảo không có vấn đề gì”.

Đa Đa xem lại lịch công tác, sau đó sắp xếp ngày hẹn vào tối thứ năm. Một ngày trước khi gặp anh chàng ok này, cô đã có một cơn ác mộng, mơ thấy mình mặt đầy nếp nhăn, lại còn mặc một bộ quần áo công sở rất chững chạc, tay xách cặp đựng công văn giấy tờ, ngồi trong phòng họp không có một bóng người để chờ mọi người.

Đợi một hồi lâu vẫn không có ai, cô chạy ra khỏi phòng họp để tìm. Các phòng làm việc trong tòa nhà đều không một bóng người, thế giới yên tĩnh như đã chết, chỉ có tiếng gót giày của cô vội vã gõ xuống nền nhà.

Lúc tỉnh lại, Đa Đa toát hết mồ hôi, chạy vào nhà tắm bật đèn lên ngắm mình trong gương một hồi lâu, sau khi kiểm tra đi kiểm tra lại thấy gương mặt vẫn chưa đến nỗi nào mới dần dần bình tĩnh trở lại.

Hôm đó cô phá lệ đến một spa cạnh công ty làm đẹp trong thời gian nghỉ trưa, Y Y cũng đến gặp cô, trên mặt hai người đắp đầy bùn núi lửa màu xanh. Lúc nằm trên chiếc giường màu hồng, Y Y lấy từ trong chiếc túi xách xinh xắn đặt bên cạnh ra một tấm ảnh, đặt vào tay Đa Đa, “Này, nhìn trước đi”.