Văn học nước ngoài

Tình muộn

Tác giả:Dạ Vi Lan
Ngôn ngữ:Tiếng Việt
Nhà xuất bản:Dân trí
Gía:100,000 VNĐ
Mua sách tại Atlazbooks

Nội dung sách
Khẩu hiệu nhảy múa giống như từng đợt sóng dâng lên hạ xuống, trong tiếng hô vang đó chứa đựng cả lòng nhiệt tình và sự hăng say của tuổi trẻ. Sau mấy lần hô hào và ca hát, Kỉ Hoa Ninh lặng lẽ rời hội trại đi đến khu đất trống phía sau đồi. Ở nơi rất yên tĩnh này, cảm giác trong lòng cô dần lắng xuống, một sự tĩnh lặng vốn có của tự nhiên. Người xưa nói thơ phú bày tỏ nỗi sầu, có lẽ cũng nói đến một loại cảm giác giữa cuộc vui say ta lại thấy mình lạc lõng, cô tự cho rằng mình đặc biệt, thậm chí khác người, nhất là lúc còn bé.

Nơi này tuy không xa chỗ hò hét náo động- “Sao cậu cũng đến đây?”. Giang Viễn Ảnh ngồi tựa sau mô đất, hai chân duỗi thẳng, có vẻ rất thoải mái.

Kỉ Hoa Ninh nháy mắt cười nói: “Lý do có lẽ cũng giống cậu”.

- “Tớ rất vinh hạnh. Nếu cậu không sợ bẩn thì ngồi xuống đây”. Cậu chỉ chỉ xuống bên cạnh mình.

Kỉ Hoa Ninh vỗ vỗ bộ đồng phục rồi ngồi xuống, cảm giác nền đất ẩm hơi thấm qua.

Màn đêm đã mờ ảo, khung cảnh thật mênh mông. Gió thổi xào xạc luồn qua tay áo, phát ra những âm thanh se sẽ, lành lạnh. Khiến cho người ta có đôi chút thê lương. Cách không xa hội trại, ở nơi yên tĩnh này, có hai người đang ngồi im lặng. Kỉ Hoa Ninh nhìn Giang Viễn Ảnh, trong ánh sáng mơ hồ chỉ thấy sống mũi cậu cao cao hếch lên, chống cằm chăm chú quan sát bầu trời, đượm vẻ suy tư.

Cô ngước đầu theo cậu, thấy những vì sao lấp lánh trên nền trời bao la. Các vì sao như gần như xa hiện ra trước mắt, tưởng chừng giơ tay có thể với tới được.

- “Không ngờ ở đây sao đêm thật là đẹp”. Cô khẽ thì thầm. Ở thành phố rất ít khi có thể thấy được bầu trời đêm thoáng đãng như thế này. Mỗi khi đứng ngoài hiên nhìn lên trời, chỉ thấy tầng tầng lớp lớp giá phơi đồ, cột ăng-ten  hoặc là đỉnh nóc tòa nhà đối diện. Thành phố có quá nhiều thứ che khuất, đầy rẫy những tòa nhà chọc trời, khiến người ta cảm thấy bức bối.

- “Đã ngẫu nhiên đến đây, thì phải thưởng thức vẻ đẹp khác biệt của nó một chút”. Giang Viễn Ảnh quay mặt qua, chăm chú nhìn cô, mỉm cười nói. Kỉ Hoa Ninh thấy trên khuôn mặt cậu như dát lên một lớp ánh trăng huyền bí, đôi mắt sáng ngời như sao lấp lánh. Thấy mặt cậu từ từ đưa lại gần, cô cảm giác mặt mình nóng dần lên, nhưng lại không rời được ánh mắt, cô muốn nói một câu gì đó. Đúng lúc “gay cấn” này, bất ngờ vang lên một tiếng “phá đám”:

- “Thì ra họ trốn ở đây! Báo hại chúng ta đi tìm nãy giờ!”.

Không cần hỏi, Tạ Khải Đạt trước nay- “Vậy ở đó đã kết thúc rồi?”. Giang Viễn Ảnh hơi khó chịu hỏi, thái độ giống như đang che giấu một cái gì đó nhưng vẫn bị phô bày ra.

- “Cũng gần như thế, khi giáo viên lên dặn dò, mọi người đã muốn về nghỉ rồi. Các cậu ăn trước, tớ đi rửa tay đã, nước dưa chảy ra dính vào nhiều quá”.

Kỉ Hoa Ninh cầm miếng dưa đưa lên cắn một miếng, cảm nhận vị ngọt mát thấm vào trong miệng.

- “Ngọt thật!”.

- “Quả dưa này có vẻ còn rất tươi”.

Giang Viễn Ảnh cười, nhìn Kỉ Hoa Ninh đang ăn say sưa, cố nhịn để không giơ tay búng chiếc mũi đáng yêu của cô một cái. Trong khoảnh khắc vui vẻ này, hai người tựa như đang ở chốn thiên đường thưởng thức đào tiên, hỉ hả nói cười. Tần Di Giang cũng đi một vòng tìm Kỉ Hoa Ninh, không ngờ bắt gặp hai người họ âm thầm ngồi đây thoải mái ăn dưa, trong lòng hơi nhói lên, lại không muốn vô ý vô tứ chạy tới, nhất thời cô chưa biết làm thế nào.

- “Các cậu không đợi tớ mà đã ăn nhiều thế này à?”. Tạ Khải Đạt đi rửa tay về, thấy “chiến lợi phẩm” đã hao mất hơn nửa, đau xót kêu. Tần Di Giang thấy thì ra có ba người, bấy giờ mới nhẹ nhõm bước đến: “Ha ha, tớ tìm được các cậu rồi nhé”.

Thế là chỗ xa lánh “cõi tục” này tự nhiên biến thành nơi vui đùa lý tưởng của bốn người. Bốn nam thanh, nữ tú kẻ ngồi người đứng, Tạ Khải Đạt nằm xoài ra đất “ha hả” cười to, hai tay vòng qua kê đầu: “Gió mát quá, cảm giác khác hẳn ở thành phố”.

- “Học hành thì bận, công việc thì nhiều, thật khó mà được đi dã ngoại như lần này, mọi người tụ tập vui vẻ cùng nhau”. Tần Di Giang thở dài.

Gặp được  nhau ở đây là duyên phận. Trong một đêm thơ mộng như thế này, giữa sự bình yên tĩnh lặng không lời nào diễn tả được, bốn người họ như tiếc từng phút giây, ước muốn thời gian trôi qua thật chậm.

Đêm nay, bầu trời sao như càng đẹp hơn. Các học sinh sau một đêm “chiến đấu” với muỗi, sáng ra tập hợp ai cũng đỏ mắt nhức đầu.

Chương trình ngày thứ hai sẽ bắt đầu khi mặt trời mọc. Nhưng qua thời gian dự định rồi mà vẫn chưa thấy ánh bình minh đâu, nhiều người mặt đã úp vào tay ngồi ngủ gật. Bỗng nhiên vang lên tiếng hoan hô của các bạn xung quanh, mọi người cuối cùng cũng chứng kiến được một cảnh tượng chưa bao giờ được thưởng thức: vầng mặt trời đỏ đỏ lấp ló nhô lên, rồi từ từ hiện ra toàn bộ. Có thể do thời tiết, nên không quá chói mắt, trái lại mặt trời giống như một quả bóng tròn vàng rực to lớn.Trong thời gian hai ngày ngắn ngủi này, học sinh được đi tham quan phong cảnh, trải nghiệm cuộc sống ở nông thôn, còn nếm mùi bị mặt trời thiêu đốt, ngay cả Kỉ Hoa Ninh vốn trắng trẻo như thế cũng bị đen đi nhiều. Cho dù lúc đi có kêu ca, có than thở thì khi trở về không ai có cảm giác hối tiếc vì đã tham gia chuyến dã ngoại này.

Kỉ Hoa Ninh ngoảnh lại nhìn khung cảnh hoang dã nơi đồng quê lần cuối, rồi bước lên xe về nhà. Lúc đó cô đã phần nào hiểu được lý do nhiều người thích đi dã ngoại: Ở mỗi nơi xa lạ đều ghi lại dấu chân mình, hơi thở mình cùng giao hòa với thiên nhiên nơi đó, ấy là một loại ký ức không bao giờ quên được, để chứng tỏ rằng mình vẫn đang tồn tại trên cõi đời.

Hình ảnh bốn người tự do tự tại trong đêm sao hoang vắng, như một kỉ niệm của thời thanh xuân, mãi mãi khắc sâu trong tâm trí Kỉ Hoa Ninh. Mà có lẽ rất nhiều năm sau, cô nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ quên được.

Ngày mười bốn tháng hai đối với học sinh cấp ba có thể nói là một ngày đặc biệt. Dù không quá rõ ràng, nhưng không khí có chút mơ hồ ngọt ngào, ấm áp.

Kỉ Hoa Ninh vừa mở ngăn kéo, lập tức có một đống những thứ gì đó ào ào rơi ra. Nào là sách, thư, kẹo… Nhìn sang bên ngăn của Tần Di Giang, cũng thấy bị nhét đầy ắp những thứ như thế. Còn đang cau mày thì nghe tiếng Tạ Khải Đạt đằng sau nói bô bô: “Thật không công bằng, hai người các cậu đều có nhiều quà như thế, tớ thì ngay cả một mẩu giấy cũng không có!”. Thanh âm rền rĩ như
Sau bữa trưa, Kỉ Hoa Ninh đến phòng giáo viên để lấy sổ xếp hạng cho cả khối, khi đi qua góc hành lang, đột nhiên nghe thấy có tiếng nói rất quen:

- “… Thực sự là thế sao… Chuyện đó tớ chưa nói…”. Một giọng nữ thì thào, cố nén xúc động.

- “… Xin lỗi”. Tiếng trả lời trầm ấm rành rọt vang lên, chính là giọng của Giang Viễn Ảnh. Kỉ Hoa Ninh trống ngực đập dồn dập, bất giác không nhấc nổi chân đi tiếp.

- “Điều này, cậu, bất kể như thế nào hãy cứ nhận lấy đi”.

- “Cái này, tớ…”. Giọng cậu ấy có vẻ đắn đo.

- “Đừng cứ tớ tớ nữa, cầm lấy, đây là quà cảm ơn cho việc cậu giúp đỡ tớ học kỳ trước”.

Kỉ Hoa Ninh lén dịch người nhìn qua. Tóc dài đen nhánh, đôi giày da nhỏ màu tím than, từ dáng vẻ sau lưng đã có thể đoán được cô gái này là ai rồi.